Cảm giác của ngày đầu tiên đến với mái trường THCS

Đánh giá bài viết

Cảm giác của ngày đầu tiên đến với mái trường THCS

Bài làm

Nhớ lắm những ngày tháng tuổi thơ, những buổi sớm mai cùng đàn chim ca vui bước tới trường. Nhớ cái cảm giác thân thương của tuổi học trò, cảm giác bâng khuâng cứ trộn vào nhau làm cho lòng ai cũng nao nao một nỗi buồn khó tả. Nỗi buồn khi phải xa mái trường tiểu học thân thương để bước tới một ngôi trường mới. Một ngôi trường với nhiều điều mới lạ.

Buồn lắm khi phải xa cái cổng trường tiểu học nhỏ bé để bước tới một ngôi trường mới. Một ngôi trường với bao bạn bè và thầy cô mới. Đây, bước ngoặt đầu tiên trong cuộc đời tôi. Đôi cánh năm năm trước nay đã cứng cáp hơn, đủ để bay vào cổng trường THCS mới. Ở nơi đây, bao tình bạn mới, tình thầy trò đắp đầy trong tôi. Tôi bước nhẹ từng bước chân, đôi mắt tròn xoe bỡ ngỡ nhìn mọi người. Bỡ ngỡ nhất là cái khoảng khắc đầu tiên gặp cô giáo. Xa lạ lắm! Nhưng đôi mắt dịu hiền của cô đã làm cho chúng tôi tiến lại. Gần hơn với ngôi trường mới.

Âm thanh rộn ràng, sôi nổi của cái ngày tựu trường đầu tiên như phá tan đi cái không khí vắng lặng của ba tháng hè. Bạn bè gọi nhau í ới. Nhìn gương mặt ai cũng toát lên vẻ hồi hộp vì mình sắp được gặp cô giáo và bạn bè. Những người sẽ cùng mình học tập và vui chơi suốt bốn năm học tiếp theo. Có lúc vẫn còn xa lạ lắm mà chỉ “Cậu ơi!” môt tiếng là quen liền, càng vui hơn nếu đó có thể là bạn cùng lớp.

Tùng… Tùng… Tùng… Tiếng trống tập trung như rung lên trong tôi. Tôi thầm nghĩ: ”Ước gì sẽ học cùng những bạn cùng lớp cũ”. Nhưng khi bước vào lớp thì lại không. Tôi chả quen ai cả. Mở tròn xoe đôi mắt nhìn mọi người và ngược lại. Cô chủ ngiệm mỉm cười, đôi mắt hiền hậu nhìn từng đứa học trò mà mình sẽ dạy dỗ trong suốt bốn năm ở dưới mái trường này, rồi nói: ”Chào tất cả các em!”. Ôi! Sao câu nói ấy lại ấm áp đến vậy, nó như vòng tay của cô dang rộng chào đón chúng tôi. Một tràng vỗ tay nổi lên, nó thể hiện sự kính trọng, hoan nghênh đối với cô, và cởi bỏ cái xa lạ mà ai cũng mang trong mình. Thời gian đi như dạo bước mà không biết chờ đợi ai cả, thoáng chốc đã hết giờ tập trung…

Loading...

Đấy là ngày đầu tiên tôi đến với ngôi nhà Trung học cơ sở, cái ngày ấy đã để trong tôi bao kỉ niệm không thể quên. Và chẳng biết từ bao giờ tôi đã yêu mái trường THCS Văn Lang này. Nó như người mẹ hiền nuôi dưỡng chúng tôi khôn lớn và trưởng thành.

Ứng dụng VĂN MẪU TỔNG HỢP trên điện thoại với hơn 30k bài văn mẫu hay nhất, giải bài tập SGK, soạn văn đầy đủ chi tiết. Hãy tải App ngay để chúng tôi phục vụ bạn tốt hơn nhé!

Nếu thấy bài viết hay, hãy động viên và chia sẻ ban biên tập! Các bình luận không phù hợp sẽ bị cấm bình luận vĩnh viễn.

DMCA.com Protection Status