Cảm nghĩ về bài Cảnh Khuya

Cảm nghĩ về bài Cảnh Khuya
Đánh giá bài viết

Đề bài: Cảm nghĩ về bài Cảnh khuya

Bài làm

Cảm nghĩ về bài Cảnh khuya – Cảnh khuya là một bài thơ vô cùng đặc sắc của Hồ Chủ tịch được viết năm 1947, vào một đêm trăng rừng Việt Bắc với cảnh sắc hữu tình, gợi biết bao nồi niềm về nhân tình thế thái.

“Tiếng suối trong như tiếng hát xa,

Trăng lồng cổ thụ, bóng lồng hoa

Cảnh khuya như vẽ người chưa ngủ

Loading...

Chưa ngủ vì lo nỗi nước nhà.”

Cảnh khuya là một bài thơ tứ tuyệt rất hay và đẹp, đây là sự kết hợp hài hòa giữa cổ điển và hiện đại. Qua bài thơ này, ta có thể thấy đuợc nét đẹp của thiên nhiên cũng như tâm trạng của tác giả. Tất cả những điều đó đều giúp chúng ta thấy được vẻ đẹp tâm hồn Ngườ, đó lòng yêu thiên nhiên và tâm hồn cao cả vì nước vì dân của Bác. Thơ của Bác luôn mang lại sự giản dị, tự nhiên và trong sáng. Nó mang lại sự gần gũi và êm đềm, khơi gợi những điều tuyệt vời và trong trẻo nơi tận sâu tâm hồn con người về con người và cuộc đời.

Trăng từ xưa đến nay luôn là niềm cảm hứng bất tận của thi ca. Ánh trăng sáng ngời chiếu rọi vào sâu tâm khảm mỗi khi các thi nhân ngắn trăng, soi rọi vào những nơi cùng cực trong tâm hồn họ, soi sáng cho họ. Trăng luôn được coi là người bạn tri kỉ, có thể chia sẻ niềm vui nỗi buồn cùng con người. Người bạn ấy tuy chỉ biết lắng nghe nhưng vẫn luôn thấu hiểu được tấm chân tình của các thi sĩ.

“Tiếng suối trong như tiếng hát xa
Trăng lồng cổ thụ bong lồng hoa”

Loading...

Ở nơi núi rừng Việt Bắc, vào một đêm trăng thanh gió mát. Trong sự tĩnh mịch của núi rừng đêm khuya, tiếng suối dù ở rất xa xôi vẫn vọng lại những âm thanh trong trẻo, cơ hồ khơi gợi những cảm xúc lạ thường. Tiếng suối và ánh trăng, sự kết hợp của âm thanh và ánh sáng đã tạo nên một hình ảnh thơ tuyệt vời. Tiếng suối được ví von như tiếng hát, thiên nhiên gợi lên sự huyền diệu nhưng vẫn là sự khơi gợi cảm xúc nơi sâu thẳm của con người. Điều đó làm cho cảnh vật thiên nhiên đất nước trở nên gần gũi, mang hơi ấm cuộc đời. Tiếng suối nhẹ nhàng và êm dịu, nước suối trong lành tưới mát và nâng đỡ lòng người. Tiếng suối như tiếng hát và cũng như lời ru nhẹ nhàng và thanh thản.

Cảm nghĩ về bài Cảnh khuya

Hai câu đầu ở đây rất đẹp vừa có suối, có trăng, có hoa. Đây quả thực là chốn non xanh nước biếc hữu tình. Bài thơ được bắt đầu từ âm thanh của tiếng suối êm dịu từ xa vọng lại, vừa như có sự mơ hồ, nhưng vẫn đem lại cảm giác có trong cuộc đời thực. Âm thanh ấy gợi lên sự thanh bình êm ái nhẹ nhàng. Trăng là một hình ảnh tiêu biểu trong thơ của các chiến sĩ cách mạng, mỗi một người có cách cảm nhận riêng, sự thấu hiểu cùng ánh trăng theo cách riêng, nhưng tựu chung đều vô cùng đẹp và tuyệt diệu vô cùng. Trong bài Cảnh khuya này ánh trăng lung linh, huyền ảo với điệp từ “lồng” được nhắc lại hai lần nhằm nhấn mạnh vào vẻ đẹp của trăng hằn in lên cảnh sắc và hằn in trong cả tâm hồn con người. Ánh trăng trở nên thân thiết, trở thành một liều thuốc tinh thần chữa lành vết thương của sự cô đơn và  tù túng.

Hai câu thơ vẻ lên một cảnh đêm khuya nơi chiến khu Việt Bắc trong một đêm trăng vô cùng thanh bình êm ả, có âm thanh nhẹ nhàng, có ánh sáng huyền ảo vàng nhẹ nhàng. Nó gợi lên sự bình yên của cuộc sống.

“Cảnh khuya như vẽ người chưa ngủ

Chưa ngủ vì lo nỗi nước nhà”

Cảnh trí thiên nhiên thật đẹp, thật có hồn và điều đó làm cho Bác có nhiều tâm sự, đêm đã khuya mà Bác vẫn chưa ngủ. Nhưng đi tìm hiểu sâu xa hơn mới thấu tỏ được cái chưa ngủ không phải đơn thuần là khó ngủ, đi ngắm cảnh thiên nhiên. Mà thực chất là do Bác khó ngủ, vì nghĩ nhiều về “ nối nước nhà. Điệp ngữ “chưa ngủ” được nhắc lại hai lần, đó là cách nhấn mạnh tâm tư lớn của Bác, một người luôn nặng lòng với quê hương. Nước nhà đang bị quân xâm lược đàn áp, cả dân tộc đang phải chị ách áp bức, bóc lột, cuộc sống của người dân cùng cực vô cùng. Điều đó khiến Bác chỉ nghĩ đến thôi là đã thấy xót xa vô cùng. Đêm trăng thanh này, Bác tỏ tấm lòng ấy cho ánh trăng biết, ánh trăng soi xet cùng Bác, thấu hiểu cho Bác, làm điểm tựa để vươn lên của Bác. Đằng sau hình ảnh Bác ngắm trắng đó cũng thể hiện tấm lòng yêu thiên nhiên nhiên, yêu đất nước của Bác đồng thời cũng là nỗi khao khát về một đất nước thanh bình, để muôn người được sống tự do, hạnh phúc. Đến đây ta càng hiểu rõ hơn con người của Bác, đó là một người luôn canh cánh trong lòng nỗi lo vì dân vì nước. Suốt đời chỉ sống và hoạt động vì lý tưởng giành độc lập, tự do cho Tổ quốc, cho nhân dân.

Bài thơ Cảnh khuya thật sự rất hay và đặc sắc, tấm lòng của Bác, một con người yêu thiên nhiên đất nước, cùng tấm chân tình vì nước vì dân thật cảm động lòng người.

Minh