Cảm nghĩ về bài thơ Cảm nghĩ trong đêm thanh tĩnh

Đánh giá bài viết

Đề bài:  Cảm nghĩ về bài thơ Cảm nghĩ trong đêm thanh tĩnh

Bài làm

Cảm nghĩ về bài thơ Cảm nghĩ trong đêm thanh tĩnh – Lý Bạch là một trong những nhà thơ lớn của Trung Quốc. Thơ của Lí Bạch là hình ảnh phản chiếu của tâm hồn ông. Đề tài chủ yếu trong thơ ông viết về vẻ đẹp của thiên nhiên và cuộc sống của nhân dân lao động với những hình ảnh thơ mạnh mẽ, tráng lệ. Thiên nhiên trong thơ ông là một trong những đề tài được ông quan tâm bậc nhất, thiên nhiên với những tầm vóc bao la rộng lớn. Con người trong thơ ông luôn mang vẻ đẹp bình dị nhưng nhưng lại mang trong mình những phẩm chất phi thường. Ông cũng là nhà thơ nặng lòng với tình yêu quê hương đất nước. Đối với Lý Bạch – thi nhân suốt một đời xa quê thì tình yêu quê hương lại càng dâng trào mãnh liệt. Qua bài thơ Cảm nghĩ trong đêm thanh tĩnh chúng ta có thể hiểu thêm về điều đó. Lý Bạch đã viết bài thơ bằng tình cảm chân thực, tình yêu cố hương được thể sống động trong ông:

"Sàng tiền minh nguyệt quang

Nghi thị địa thượng sương

Cử đầu vọng minh nguyệt

Loading...

Đê đầu tư cố hương"

(Ánh trăng sáng đầu giường

Ngỡ là sương mặt đất

(Ngẩng đầu ngắm vầng trăng sáng

Loading...

Cúi đầu nhớ quê hương.)

Hai câu thơ trên không những chỉ ràn rụa ánh trăng mà chứa chan ý vị trữ tình của sự vật trong cảnh.

Sàng tiền minh nguyệt quang

Nghi thị địa thượng sương.”

Chữ sàng (giường) gợi cho người dọc nghĩ rằng nhà thơ đang nằm trên giường mà trằn trọc không ngủ được hoặc đã ngủ rồi tỉnh giấc không ngủ lại được. Chữ sương gợi màu trắng và cảm giác lạnh. Hai dòng đầu diễn đạt về hình ảnh ánh trăng rọi khắp không gian căn nhà, soi rọi khắp nơi. Ánh trăng bàng bạc ấy khiến ông ngỡ như là sương đang bồng bềnh trên mặt đất. Hình ảnh ấy gợi cho người đọc một cảm giác lạ lùng, đem theo đó là một chút cô đơn và trống vắng.Trong lòng thi nhân đang chất chứa một nỗi niềm tâm sự khó tả. Hai câu thơ sau:

"Cử đầu vọng minh nguyệt

Đê đầu tư cố hương"

Chủ thể trữ tình trong hai câu thơ đã được thể hiện rõ nét, qua đó, nêu bật lên tâm trạng của nhà thơ là sự xúc động tình quê hương. Ở đây “cử đầu” đối với “đê đầu” và “vọng minh nguyệt” đối với “tư cố hương”. Tác dụng cửa phép đối ở đây nhằm biểu hiện cụ thể và sinh động tình cảm quê hương. Trước khi “ngẩng đầu” tác giả đã “cúi đầu” vì có “cúi đầu” mới ngỡ ánh trăng là sương phủ mặt đất.  Từ chỗ chỉ thấy ánh trăng ấy, ông đã “ngẩng đầu” để nhìn thấy cả vầng trăng, và từ vầng trăng đã soi rọi vào tâm hồn tác giả, mang đến cho tác giả những cảm xúc bồi hồi, xúc động vô cùng. Tác giả thấy được bản thân mình qua ánh trăng, vầng trăng cũng như mình cô độc lạnh lẽo, lập tức tác giả lại “cúi đầu" để suy ngẫm về quê hương. Các cử động “cúi đầu, ngẩng đầu, cúi đầu” liên tục ấy thể hiện sinh động cụ thể hoạt động của tư duy và cảm xúc nói rõ hơn là của tình cảm quê hương.

Cảm nghĩ về bài thơ Cảm nghĩ trong đêm thanh tĩnh

Câu thơ này vẫn nói đến trăng, nói đến thiên nhiên nhưng từ “ngẩng” dường như ko gợi cho ta cảm giác nhẹ nhàng thanh thản của người ngắm trăng mà đó là cái nhìn chất chứa tâm sự. Khung cảnh thiên nhiên ấy dẫu buồn nhưng vẫn gợi cho ta cảm giác đẹp, một vẻ đẹp huyền ảo, lung linh. Thiên nhiên gợi nét buồn nhưng cũng là nét bình an, thanh thản trong tâm hồn con người.

Tuy ba câu trên cùng của bài thơ khiến người ta liên tưởng đến cách tả thuần khiết thiên nhiên, thì đến câu thứ tư, được buông thả thất cả, để cảm nhận, để thấu hiểu. Tất cả những tâm sự của nhà thơ đều bị ánh trăng soi tỏ:

"Cúi đầu nhớ cố hương"

Trong bài thơ, câu thơ thứ ba và câu thứ tư đối nhau ở hai tư thế “cúi” và “ngẩng”. Cái tình trong bài thơ đã bộc lộ rõ hơn. Rõ ràng đây là một bài thơ tả cảnh ngụ tình. Tâm trạng của nhà thơ đã thực sự bộc lộ đó là nỗi nhớ cồn cào quê hương. Ánh trăng đã khiến cho tâm hồn ông trĩu nặng nỗi nhớ quê, nhớ về nơi ông sinh ra, ở đó có những người thân của ông, nơi đó có biết bao kỉ niệm về những ngày thơ ấu, những năm tháng thăng trầm cua một đời người. Đi nhiều mới thấy trân quý vùng quê nơi mình được sinh ra và trưởng thành.

 Bài thơ Tĩnh dạ tứ của Lý Bạch thể hiện một tình yêu quê hương, đất nước rất chân thành, thiết tha. Bài thơ rất ngắn gọn nhưng mang ý nghĩa sâu sắc của những người con xa quê. Đi nhiều, trải nghiệm nhiều mới thấy được rằng không đâu bằng nơi chôn rau cắt rốn của mình.

Minh