Cảm nghĩ về một món quà ý nghĩa trong dịp sinh nhật em

Cảm nghĩ về một món quà ý nghĩa trong dịp sinh nhật em

Bài làm

Loading...

Hôm nay là ngày sinh nhật tôi, tôi được tặng rất nhiều quà: nào là con gấu bông, bộ đồ dùng học tập, quần áo…Tôi rất thích những món quà thân thường ấy. Nhưng tôi đã rất xúc động khi Anh – một trong 3 đứa bạn thân nhất của tôi đã tặng tôi một bức thư và một bức ảnh mà bốn đứa (ba đứa bạn thân và tôi) chụp lúc lớp 6. đây là nội dung bức thư của nó:

Phương “hâm” à, chúc mừng sinh nhật nhé! Chúc mày luôn vui vẻ, thông minh, học giỏi và  chọc Hưng nhiều hơn nữa.

Mày có còn nhớ những kỉ niệm nào của bốn đứa chúng mình không vậy ?

(Khánh, tao, mày và Hưng – đứa em út của nhóm) Chắc mày không nhớ gì đâu nhỉ? Mày chỉ nhớ đến thằng mày crush thôi, phải hem? Kaka, mày còn nhớ không, cái lần tổng kết, tạm biệt các anh chị lớp 5 lên lớp 6 của trường mình ý. Sau lễ tổng kết, những học sinh đều về gần hết rồi, bốn đứa chúng mình ở lại chơi trong lớp mới vui làm sao! Các thầy cô thì đang họp trong phòng hiệu trưởng, còn chúng ta mua đồ ăn về, quẩy tưng bừng. Nghĩ lại mà tao thấy buồn cười quá! Chúng ta chơi chán trò trốn tìm rồi lại chơi trò bắt cướp trên bàn. Chơi hơi sợ nhưng vui ha. Đang chạy cho mày khỏi bắt thì một tiếng kêu lên và cái bàn đầu ở gần bục giảng đổ xuống. Trời, thằng Hưng ngã rồi. Cả ba đứa chạy lại đỡ dậy. Đứa nào đứa nấy cũng lo, cũng sợ vì Hưng đau tay. Mày cũng bị gãy tay một lần rồi nên mày biết, nói cho nó cách kiểm tra và xoa xoa cho đỡ. Híc, thế là bọn mình không chơi nữa, đứa nào về nhà nấy. Sau sự việc hôm ấy, Hưng ‘kem’ bị gãy tay phải mà không đứa nào đến thăm được vì nhà xa.

Xem thêm:  Phân tích văn bản Bàn luận về phép học của Nguyễn Thiếp.
Loading...

À, còn một câu chuyện nữa mà tao muốn kể cho mày ( Hưng lúc đấy nghỉ ốm nên chẳng biết gì). Hồi lớp 2,mày có nhớ Duyên không vậy? Nó cũng hay chơi với bốn đứa bọn mình. Nhưng nhìn nó ăn mặc cầu kì, hơi điệu, lúc nào cũng mặc váy. Mày nhớ chuyện Duyên phải khâu 3 mũi ở đầu k? Híc. tao thấy sợ ghê á. Buổi sáng hôm mà bọn mình ngồi trên ghế đá dưới cây phượng, bàn tán về vài chuyện vặt vãnh thì con Duyên đứng, nằm, ngồi trên chỗ dựa của ghế ý. Bọn mình bảo mãi nó không nghe cơ, nhìn nó nghịch thế mà hãi. Rồi bỗng tiếng ‘bụp’, tiếng kêu, tiếng khóc của Duyên. Ôi, Duyên bị đập đầu vào chỗ nhọn của viên gạch gần đấy rồi. Cả bọn náo loạn chạy đi báo với thầy cô giáo rồi phóng như bay vào lớp học. Riêng mày đứng yên ở đó, đi lại định dìu nó dậy, mặt như sắp khóc. Rồi tao gọi vọng lại nói với mày:

– Êu Cua, vào lớp nhanh. Các thầy, cô giáo chạy ra đấy. Cẩn thận thầy lại đổ lỗi cho mày đẩy ngã Duyên đó.

Mày lúc đó cũng sợ, nghe lời tao và chạy vào lớp. Thầy Toàn và cô Mai bế Duyên lên rồi đưa nó đi khám. Buổi học vẫn diễn ra bình thường và nó phải khâu ba mũi. Khổ thân. Ừm, tao cũng chẳng biết kể gì cho mày nghe nữa đây. Tao xin dừng bút tại đây. Nhớ hồi âm cho tao đó!

Xem thêm:  Bình giảng bài ca dao: Đứng bên ni đồng ngó bên tê đồng, mênh mông bát ngát, Đứng bên tê đồng ngó bên ni đồng, cũng bát ngát mênh mông. Thân em như chẽn lúa đòng đòng. Phất phơ dưới ngọn nắng hồng ban mai.

Bạn thân của mày

loading...

Quỳnh Anh

Tháng 3 năm 2019

DMCA.com Protection Status