Cảm nghĩ về ngày đầu tiên bước vào trường THPT hay nhất

Cảm nghĩ về ngày đầu tiên bước vào trường THPT hay nhất
Đánh giá bài viết

Cảm nghĩ về ngày đầu tiên bước vào trường THPT hay nhất

Hướng dẫn

Bước vào mái trường THPT quãng thời gian quan trọng, em hãy viết cảm nghĩ về ngày đầu tiên bước vào trường THPT bằng một bài văn. Bài viết cảm nghĩ sau đây do tác giả Võ Hạnh biên soạn đăng tải trên web Lời Giải Hay, các bạn theo dõi nhé.

Cảm nghĩ về ngày đầu tiên bước vào trường THPT

Mùa hè vừa qua đi để lại trên sân trường là những cánh phượng còn vương lại để gió thu nhẹ nhàng lướt qua đưa cánh phượng bay đi. Những cô cậu học trò khoác trên mình chiếc áo trắng tinh khôi theo đó là nụ cười của buổi ban mai chuẩn bị cho ngày đầu đến trường. Nhìn những cảnh vật trước mắt tôi chợt nhớ về bản thân mình, nhớ về cái ngày mà mình lần đầu tiên bước vào ngôi trường THPT Buôn Hồ với đầy bỡ ngỡ.

Ngày đầu tiên tôi bước chân vào ngôi trường THPT cũng là ngày tất cả học sinh trong trường nhận lớp học. Bước chân qua cách cổng của trường là cả một chân trời mới, như mở ra trang sách mới cho cuộc đời của tôi. Ngôi trường THPT Buôn Hồ là một ngôi trường điểm, nổi tiếng đào tạo những học sinh giỏi và có bề dày lịch sử, phải nói đây là ngôi trường lớn nhất Tỉnh. Cảm giác khi là học sinh của trường tôi đã rất tự hào nhưng cũng lo cho quá trình học tập sắp tới sẽ đầy khó khăn, lúc đó tôi còn mang tâm lý rằng đây là ngôi trường đào tạo được nhiều học sinh giỏi chắc thầy cô sẽ rất nghiêm và bạn bè học sinh cũng rất áp lực. Nhưng khi vừa bước tới cổng trường tôi biết rằng mình đã sai khi tất cả học sinh vui vẻ chào hỏi nhau, dành tặng cho nhau những nụ cười thân thương và bắt đầu làm quen với nhau, bước vào lớp học cảm giác bỡ ngỡ lại ùa về như ngày đầu tiên tôi đi học, cái ngày mà tôi níu lấy tay ba không chịu buông cho tới khi cô giáo mỉm cười đưa tay dẫn tôi vào lớp. Trong lớp là những gương mặt lạ mà tôi chưa từng gặp, tôi ngần ngại tiếng vào lớp tìm một chỗ ngồi còn trống, tôi còn chưa biết phải làm quen với mọi người như thế nào thì người bạn ngồi cạnh bên đã vui vẻ chào hỏi và kết bạn với tôi. Tôi vui mừng chợt nhận ra thì ra cho dù là những gương mặt lạ nhưng tất cả lại vẫn thân thương và quen thuộc đến vậy. Cái sự thân thuộc này làm tôi bất chợt nhớ về những ngày còn học cấp hai, cùng những bạn bè cũ vui đùa và học tập. Có lẽ giờ này các bạn cũng giống tôi cũng gặp những người bạn mới cũng bước chân vào môi trường học tập tốt và họ cũng sẽ như tôi sẽ thân thuộc và nhớ về tôi. Qua đi nổi nhớ và vui mừng về bạn bè mới thì lại là sự lo lắng của tất cả học sinh trong lớp học, không biết rằng giáo viên chủ nhiệm mình sẽ là ai? Là một cô giáo hay một thầy giáo, là một người hiền từ dễ gần hay một giáo viên nghiêm túc và khó tính. Đang lúc cả lớp xôn xao bàn tán thì thầy giáo bước vào với vẻ mặt hiền từ trên trán đã có đôi phần nếp nhăn, mái tóc điểm những chấm bạc có vẻ như là một giáo viên đã gắn bó với nghề lâu năm. Chỉ cần nhìn vẻ ngoài của thầy thì đã biết được thầy là giáo viên như thế nào thế nhưng thầy lại vô cùng nghiêm khắc, là một người có nguyên tắc và đặc biệt vô cùng yêu mến học sinh. Có lẽ cho dù trong ngôi trường nào, trong bất kì lớp học nào thì tình cảm giữa bạn bè và thầy cô vẫn không thay đổi vẫn cứ thân thương và gần gũi như vậy.

Buổi đầu là lúc làm quen với môi trường mới là tìm hiểu về nội quy của trường lớp và tuân thủ những nội quy đó. Nói thì vậy thôi chứ thời học sinh THPT ai chẳng từng vi phạm ít nhất một lần nội quy cho dù là học sinh ngoan nhất lớp. Ngay khi viết nội quy thì đã có một vài bạn học phạm lỗi và được thầy lấy làm gương cho cả lớp xem cũng thật không may là trong đó có cả tôi. Đó cũng là ấn tượng đầu tiên tôi để lại cho thầy nó chẳng tốt đẹp bằng ấn tượng đầu thầy đã để lại cho tôi. Tất cả của buổi đầu chỉ có thế, nhanh chóng nhưng lại sâu đậm để lại trong lòng mỗi học sinh là bao nhiêu cảm xúc. Ngày đầu ấy tôi nhớ về ngôi trường và lớp học cũ nhưng tôi có thể chắc rằng không chỉ riêng tôi đâu mà tất cả học sinh đều như vậy còn chưa kể đến những giáo viên chủ nhiệm gần gũi lớp mình tận ba năm học. Mang trong mình nổi nhớ ấy nhưng chẳng một ai buồn cả tôi chắc rằng đó không phải vì họ không buồn mà là vì niềm vui khi quen bạn mới, sự cố gắng thích nghi với môi trường mới làm mọi người không biểu lộ cảm xúc như những ngày chia tay ấy.

Loading...

Lúc đó cũng vào khoảng thời gian đầu thu, bầu trời mang một màu vàng nhẹ, gió thổi man mác như thêm vào trong tôi một phần ký ức đẹp mà cho đến mãi sau này tôi cũng không bao giờ quên. Ngôi trường THPT nơi cho tôi biết mình nên làm gì, nơi đã đặt nền tảng và ước mơ cho cuộc sống của tôi và là một nơi khiến tôi luôn nhớ về.

Võ Hạnh