Cảm nhận về bài thơ Viếng lăng Bác của Viễn Phương

Cảm nhận về bài thơ Viếng lăng Bác của Viễn Phương
Đánh giá bài viết

Đề bài: Cảm nhận về bài thơ Viếng lăng Bác của Viễn Phương

Bài làm

Cảm nhận về bài thơ Viếng lăng Bác của Viễn Phương – Bác Hồ kính yêu của dân tộc Việt Nam, người đã dành trọn cả cuộc đời vì lý tưởng cứu nước, vì độc lập dân tộc. Người ra đi năm 1969, để lại biết bao nỗi thương nhớ và xót xa cho đồng bào Việt Nam. Có nhiều nhà thơ đã viết ra những bài thơ để tưởng nhớ về Bác, và Viếng lăng Bác của Viễn Phương là một trong những bài thơ tiêu biểu nhất.

Năm 1976, sau ngày đất nước ta được hoàn toàn giải phóng. Nhà thơ Viễn Phương từ miền Nam đã ra thăm lăng Bác. Gặp Bác nhưng lại ở trong hoàn cảnh hết sức thương tâm này, nhà thơ xúc động vô cùng, nhiều tiếc nuối dành cho vị cha già dân tộc khi cả một đời vì nước vì dân nhưng lại không thể chờ đến ngày cả dân tộc được thống nhất, độc lập. Bác ra đi khi khát vọng còn dang dở.

“Con ở miền Nam ra thăm lăng Bác”

Câu thơ đầu tiên thật ngắn gọn nhưng nó lại là một lời tâm sự chân tình của nhà thơ cũng như hàng triệu người con miền Nam. Một tiếng “con” thật ấm áp, gần gũi, thể hiện lòng kính yêu to lớn đối với Bác Hồ vĩ đại. “Con ở miền Nam”, cụm từ mang mác nỗi đau và cũng chất chứa một niềm tự hào, miền Nam khúc ruột vừa giành được độc lập trọn vẹn, Bắc Trung Nam sum vầy trong niềm vui quyết thắng và ai cũng muốn Bác thấy được điều này. Thấy được điều kỳ diệu của muôn dân nước Việt lấy lại được sự tự do, hạnh phúc sau hàng thế kỉ cả một dân tộc chìm trong bể máu và nước mắt. Nhà thơ mong nhìn thấy Bác một lần sau khi đất nước đã giải phóng nhưng thật đau xót, Bác đã không còn. Vì vậy, từ “viếng” đã được nhà thơ thay bằng từ “thăm” để giảm nhẹ nỗi đau cũng như bày tỏ niềm tin rằng Bác vẫn sống mãi.

Loading...

“Đã thấy trong sương hàng tre bát ngát
Ôi hàng tre xanh xanh Việt Nam
Bão táp mưa sa đứng thẳng hàng”

Trước mắt nhà thơ là hình ảnh hàng tre xanh ngắt trước lăng Bác. Cây tre, biểu tượng cho sự bất khuất, kiên cường nhưng giản dị, thanh cao của người dân Việt Nam, đã để lại một dấu ấn đậm nét trong lòng tác giả trước khi bước vào lăng Bác. Hàng tre bát ngát mang bao phẩm chất của con người Tổ quốc ta dẻo dai, đoàn kết, bất khuất, kiên cường. Hàng tre đứng đó, bên lăng Bác như ru giấc ngủ ngàn thu của Bác, gắn bó mãi mãi với Bác như dân tộc Việt Nam vẫn kính trọng Bác mãi mãi.

Cảm nhận về bài thơ Viếng lăng Bác của Viễn Phương

Cảm nhận về bài thơ Viếng lăng Bác của Viễn Phương

Loading...

Đên gần lăng Bác, được gần Bác hơn, nhà thơ Viễn Phương càng thêm bồi hồi, xúc động, bao nhiêu cảm xúc dạt dào vang động trong lồng ngực vì sự vĩ đại, cao thượng của Người:

“Ngày ngày mặt trời đi qua trên lăng
Thấy một mặt trời trong lăng rất đỏ”

Hai câu thơ sinh động với nhiều hình ảnh gợi cảm được tạo nên từ những hình ảnh thực và hình ảnh ẩn dụ sóng đôi với nhau. Một mặt trời thực là mặt trời của tự nhiên, của muôn loài, soi sáng cho muôn loài, đem lại sức sống cho thế giới. Còn một mặt trời là ẩn dụ của Bác kính yêu. Bởi Bác chính là mặt trời soi sáng bước đường cách mạng để giành độc lập cho dân tộc. Công ơn của Bác là to lớn và vĩ đại vô cùng. Bác chính là một nhân tố quan trọng, mang tính chất chủ chốt, quyết định đến phương hướng phát triển của Cách mạng, đem đến ngày thắng lợi trọn vẹn cho muôn dân. Bởi vậy bác Hồ chính là mặt trời của triệu triệu con dân nước Việt.

“Ngày ngày dòng người đi trong thương nhớ
Kết tràng hoa dâng bảy mươi chín mùa xuân…”

Bác ra đi để lại nỗi sầu thương vô hạn cho dân tộc Việt Nam. Nhưng người dân nước Việt sẽ mãi mãi nhớ đến Bác, nhớ đến công ơn của Bác. Yêu thương và trân trọng Bác vô ngần, hàng ngày từng dòng người dân vẫn đến thăm Bác, thắp nén hương thơm tưởng nhớ đến Bác. Điệp ngữ “ngày ngày” ý nói rằng nhân dân ta mãi luôn ghi nhớ công lao to lớn của Bác, mãi mãi là như vậy.

Vào bên trong lăng Bác, thấy Bác đang nằm đó, nhà thơ lại một lần nữa cố giấu tiếng nấc nghẹn ngào:

“Bác nằm trong giấc ngủ bình yên
Giữa một vầng trăng sáng dịu hiền”

Khung cảnh bên trong lăng thật êm dịu, thanh bình. Lúc này, trước mặt mọi người chỉ có hình ảnh Bác. Bác nằm đó trong giấc ngủ vĩnh hằng. Bao quanh giấc ngủ của Bác là một “vầng trăng sáng dịu hiền”. Đó là hình ảnh ẩn dụ cho việc ánh trăng là một phần không thể thiếu trong cuộc đời Bác, là biểu tượng mang lại nhiều cảm xúc cho Bác mà qua rất nhiều những bài thơ của Bác ta có thể thấy được điều đó.

“Vẫn biết trời xanh là mãi mãi
Mà sao nghe nhói ở trong tim!”

Một từ “nhói” của nhà thơ nói hộ ta nỗi đau đớn, nỗi đau vô cùng. Dù Bác ra đi thật sự rồi nhưng những điều Bác đã làm vẫn sẽ đọng lại trong tâm hồn, hình ảnh Bác vẫn tồn tại trường kì trong trái tim mỗi người dân Việt Nam. Cuối cùng dẫu thương tiếc Bác đến mấy, cũng đến lúc phải rời lăng Bác để ra về. Khổ thơ cuối như một lời từ biệt đầy xúc động:

“Mai về miền Nam thương trào nước mắt”

Ngày mai phải rời xa Bác rồi. Một tiếng “thương của miền Nam”. Bác ở lại nơi đây và những đứa con miền Nam xa xôi lại phải xa Bác, khoảng cách địa lý cũng khiến lòng người chạnh lòng vô cùng khi không phải cứ muốn là có thể ra thăm Bác

Một tiếng “thương” ấy là yêu, là biết ơn, là kính trọng cuộc đời cao thượng, vĩ đại của Người. Đó là tiếng thương của nỗi đau xót khi mất Bác. Thương Bác lắm, nước mắt trào ra, xúc cảm vô cùng:

“Muốn làm con chim hót quanh lăng Bác
Muốn làm đóa hoa tỏa hương đâu đây
Muốn làm cây tre trung hiếu chốn này”

Cùng với nỗi niềm yêu thương vô hạn, tác giả nói lên muôn vàn lời tự nguyện. Điệp ngữ “muốn làm” khẳng định mạnh mẽ những ước nguyện Một con chim nhỏ góp tiếng hót làm vui cho Bác, một đóa hoa góp mùi hương cho không gian quanh Bác hay một cây tre trong hàng tre xanh xanh Việt Nam tỏa bóng mát dịu dàng che chở cho Bác. Đây cũng chính là nguyện ước chân thành, sâu sắc của hàng triệu con tim người Việt sau một lần ra thăm lăng Bác

Bằng những từ ngữ, lời lẽ chân thành, giàu cảm xúc, nhà thơ Viễn Phương đã bày tỏ được niềm xúc động cùng lòng biết ơn sâu sắc đến Bác trong một dịp ra miền Bắc viếng lăng Bác. Bài thơ như một tiếng nói chung của toàn thể nhân dân Việt Nam, biểu lộ niềm đau xót, tiếc thương đối với Bác Hồ kính yêu

Minh