Cảm nhận về nhân vật Vũ Nương

Cảm nhận về nhân vật Vũ Nương
5 (99.83%) 482 votes

Đề bài: Cảm nhận về nhân vật Vũ Nương.

Bài làm

Cảm nhận về nhân vật Vũ Nương – Truyền kì mạn lục của Nguyễn Dữ là một tác phẩm văn xuôi có giá trị vô cùng to lớn của văn học cổ nước ta ở thế kỉ XVI. Tác phẩm Chuyện người con gái Nam Xương một trong những câu chuyện đặc sắc nhất trong tập truyện đó. Nhân vật chính là Vũ Nương, một phụ nữ đẹp người, đẹp nết nhưng lại gặp cảnh đời oan trái, số phận oan nghiệt đến mức khiến nàng phải lấy cái chết để minh oan trước sự ghen tuông vô cớ của chồng mình.

Câu chuyện về Vũ Nương nêu cao chủ nghĩa nhân đạo khiến ta xúc động vô cùng. Trước hết, đọc truyện, người đọc nhận thấy được Vũ Nương là một người phụ nữ nết na, đức hạnh. Trong phận dâu con, nàng đối xử với mẹ chồng rất phải đạo. Nàng hết lòng chăm sóc mẹ chồng lúc ốm đau: “Nàng hết sức thuốc thang lễ bái thần phật và lấy lời ngọt ngào khôn khéo khuyên lơn”. Khi mẹ chồng mất, nặng thương yêu, lo lắng chu toàn: “Nàng hết lời thương xót, phàm việc ma chay tế lễ, lo liệu như đối với cha mẹ đẻ mình.”. Tấm lòng nàng dành cho mẹ chồng khiến bà cảm động để khi mất, những lời cuối cùng thiêng liêng của cuộc đời bà là để nói những điều tốt đẹp về con dâu, mong sao cho nàng được hạnh phúc.

Phận làm vợ, nàng là người vợ rất mực đảm đang, nhân hậu, giàu đức hy sinh. Nàng là một người phụ nữ có tư dung tốt đẹp, trong cuộc sống gia đình, nàng giữ đạo “chẳng lúc nào vợ chồng phải đến thất hoà”. Khi chồng phải đi lính thú, nàng lo lắng cho chồng của mình rất nhiều. Từ lời nói đến hành động của nàng đều hướng đến mong muốn duy nhất là chồng bình an trở về: “Chẳng mong chàng ái gấm trở về quê cũ, chỉ mong được hai chữ bình yên thế là đủ rồi”. Chính tấm chân tình, sự khiêm nhường và đức hy sinh của nàng đã xây dựng được một gia đình êm ấm, hạnh phúc đủ đầy. Tuy nhiên, có thể thấy trong cuộc sống hôn nhân, Vũ Nương cũng chịu nhiều khổ cực, cam chịu vì người chông gia trưởng, ít học, lại được cổ súy trong một xã hội phong kiến với chế độ nam quyền độc đoán.

Với con, Vũ Nương đã hết sức nuôi dạy, bảo ban, thương yêu và chiều chuộng con, chờ chồng suốt những tháng ngày Trương Sinh đi lính mà chưa rõ mặt con. Chỉ có hai mẹ con côi cút đùm bọc, gắn bó với nhau. Cậu Bé Đản thơ ngây, đêm đến được mẹ chỉ vào cái bóng của mình trên tường gọi là cha. Được mẹ giả làm cha để giúp con luôn cảm nhận được tình cảm của cha mình.

Loading...

Cảm nhận về nhân vật Vũ Nương

Cảm nhận về nhân vật Vũ Nương

Nàng Vũ Nương, một con người tuyệt vời như thế mà sao lại phải chịu đựng nỗi hàm oan cay đắng như vậy. Đó là chuyện khi chồng nàng, Trương Sinh đi lính trở về, khi gặp con trai, nghe lời đứa con thơ ngây, không hiểu chuyện mà ghen tuông vô cơ, đổ tội phụ bác tày đình cho Vũ Nương. Bị chồng ghen tuông vô cớ, Vũ Nương hết sức phân trần, bao nhiêu lời giãi bày của vũ Nương và lời khuyên ngăn của láng giềng, bà con làng mạc, Trương Sinh vẫn không tin. Chàng mắng nhiếc nàng thậm tệ rồi “đánh đuổi nàng đi”. Vũ Nương cùng đường, thất vọng bởi hạnh phúc gia đình, niềm vui “nghi gia nghi thất” không còn nữa, nàng tìm đến cái chết để minh oan. Hành động tự vẫn là thái độ cuối cùng nàng kháng cự lại với số phận vì tiết hạnh của nàng bị hoen ố. Nàng chọn con đường chết để minh chứng tấm lòng trong trắng của mình.

Cái chết của Vũ Nương là lời tố cáo thói nghen tuông ích kỉ, sự hồ đồ, vũ phu cho người chồng vô học, đa nghi như Trương Sinh, cũng là lời tố cáo luật lệ phong kiến hà khắc trọng nam khinh nữ trù dập số phận người phụ nữ quá khắc nghiệt.

Loading...

Vũ Nương trong truyện là một nhân vật hội tủ đầy đủ những phẩm chất đáng đáng có của một người phụ nữ Việt xưa, nhưng trớ trêu thay, nàng phải chịu nổi oan tày trời và phải chứng thực sự vô tội của mình bằng cái chết. Cái chết đau đớn bất công, chỉ vì sự hiểu nhầm, từ một câu nói thơ ngây của con trẻ mà người chồng Trương Sinh đã nghi oan, khiến nàng không còn đường sống.

Ngợi ca vẻ đẹp của Vũ Nương trong Chuyện người con gái Nam Xương Nguyễn Dữ đã góp tiếng nói chung vào cảm hứng ngợi ca và bảo vệ những người phụ nữ rất nhân văn và tiến bộ. Rất đáng trân trọng và ngợi ca.

Minh