Cảm xúc của học sinh viết về mái trường THCS

Cảm xúc của học sinh viết về mái trường THCS

Bài làm

Loading...

Thời gian trôi đi một cách âm thầm, lặng lẽ. Dòng đời cứ hối hả, con người ta cứ sống, cứ tất bật lo toan cho công việc mà không nhận ra một điều rằng chính mình đã, đang và sẽ đánh mất đi khoảng thời gian quý giá bên cạnh những người bạn, người thân,… của mình… Thấm thoắt, đã ba năm kể từ lúc tôi bước chân vào ngôi trường này – Trường trung học cơ sở Anh Sơn yêu dấu. Nhìn lại chặng đường đã qua, tôi nhận ra rằng, có quá nhiều kỉ niệm, quá nhiều niềm vui nơi đây đã hằn sâu trong trái tim tôi, để rồi ngày hôm nay tôi lại nhớ, lại muốn trở về làm một cô bé học trò lớp Sáu, để đón nhận nhiều niềm hạnh phúc hơn nữa từ thầy cô, bạn bè. Nhưng thời gian có ưu tiên một ai, ba năm đã qua, chỉ còn năm cuối cấp này nữa thôi tôi sẽ phải xa trường, xa thầy cô, bạn bè thương mến… Nhân ngày 20-11, tôi muốn cầm bút viết lên những dòng cảm xúc, suy nghĩ của mình về mái trường, thầy cô như một lời tri ân sâu sắc nhất, đồng thời cũng để ôn lại những kí ức đẹp đẽ đã qua.

Ngược dòng thời gian, tôi gặp lại hình ảnh của một cô học trò bỡ ngỡ, sợ hãi và lo lắng khi mới bước chân vào trường. Lo sợ vì lạ bạn, là thầy, một phần khác là sợ mình sẽ khó theo kịp các bạn học khác. Nhưng nỗi sợ hãi ấy biến mất ngay từ lúc tôi vào học được sự chỉ bảo tận tình của các thầy, cô giáo. Câu ca rằng “Mẹ của em ở trường. Là cô giáo mến thương”. Quả đúng như vậy! Không chỉ đem lại kiến thức cho chúng tôi mà thầy cô còn dạy chúng tôi cách làm người, cách ứng xử trong cuộc sống để chúng tôi có đủ hành trang bước đi vững chắc trên con đường mà mình đã chọn. Trải qua hơn ba năm học, chúng tôi được đón nhận một nguồn kiến thức bao la của thầy, cô giáo. Có lẽ những kinh nghiệm, kiến thức mà thầy cô tích lũy được trong trường đời đã chuyển tải gần như trọn vẹn cho chúng tôi. Đôi lúc tôi tự hỏi vì sao thầy cô lại làm như vậy, vì sao lại xem học sinh như những đứa con đẻ của mình? Phải chăng đó là bởi thầy cô có một tấm lòng nhân hậu, vị tha vô cùng to lớn? Thầy cô luôn muốn chúng ta nên người, trưởng thành, vững bước đi giữa biển đời mênh mông? Tình thương của thầy cô bao la như thế mà không biết đã bao nhiêu lần chúng tôi làm thầy cô phải phiền lòng! Chắc chắn thầy cô đã rất buồn? Chúng con đã muốn xin lỗi, nhưng câu xin lỗi sao thật khó nói nên lời, nó cứ như nghèn nghẹn ở cổ…  Năm nay, ngày 20-11 cuối cùng chúng con được ở cùng thầy cô, được tri ân thầy cô ngay tại ngôi trường này, để rồi năm tới chúng con lại được học tập và rèn luyện ở một ngôi trường khác. Con muốn nói lời cảm ơn chân thành nhất, lời xin lỗi cô, thầy… Thầy cô thực sự, mãi mãi là ánh sáng tuyệt vời của chúng con.
Nơi đây, chúng tôi được hưởng trọn tình thương của thầy cô, được cảm nhận đầy đủ những niềm vui của tuổi học trò. Không biết đã bao nhiêu kỉ niệm đẹp gắn liền với tuổi học trò đã in sâu trong tiềm thức của tôi. Có lẽ rất nhiều, nhiều lắm. Chúng tôi đã đùa nghịch bên nhau, học tập cùng nhau suốt một quãng thời gian dài, hiểu nhau như những người anh em trong gia đình và có lẽ, chúng tôi đã thực sự trở thành một gia đình nhỏ trong một ngôi nhà lớn là mái trường THCS Anh Sơn.

Năm nay là năm cuối cấp, chắc chắn chúng tôi sẽ phải học tập rất nhiều để chuẩn bị cho những kì thi quan trọng đang chờ đợi trước mắt. Nhân ngày 20-11, ngày nhà giáo Việt Nam con cũng như toàn thể học sinh khối chín muốn hứa với cô thầy sẽ cố gắng học tốt, đạt điểm cao trong các kì thi để thầy cô vui lòng, xứng đáng là những đứa con được nuôi dưỡng từ một ngôi trường có bề dày về truyền thống hiếu học… Con xin cảm ơn thầy cô, cảm ơn mái trường, cảm ơn vì tất cả. Con cũng xin kính chúc thầy cô có một ngày 20-11 vui vẻ, tràn đầy hạnh phúc, luôn thành công trong sự nghiệp trồng người!

Mãi nhớ về mái trường, thầy cô, bạn bè!

loading...
DMCA.com Protection Status