Dàn ý bài văn kể 1 việc đã làm khiến bố mẹ vui lòng – TLV số 2, Lớp 8

Dàn ý bài văn kể 1 việc đã làm khiến bố mẹ vui lòng – TLV số 2, Lớp 8
Đánh giá bài viết

Dàn ý bài văn kể 1 việc đã làm khiến bố mẹ vui lòng – TLV số 2, Lớp 8

Hướng dẫn

Trong bài tập làm văn số 2, lớp 8, đề số 3 có yêu cầu kể 1 việc đã làm khiến bố mẹ vui lòng. Với đề này các em theo dõi để lập dàn ý và viết thành bài văn nhé.

Dàn ý bài văn

1. Mở bài

– Kể tóm tắt câu chuyện mà em đã làm khiến bố mẹ vui (nhặt được ví trả lại người mất)

Loading...

2. Thân bài

– Nhặt được ví trên đường đi.

– Tâm trạng lo lắng vì nhặt được tiền.

– Kể lại câu chuyện nhặt được ví với bố.

Loading...

– Bố cùng tôi giao nộp chiếc ví cho bác trưởng thôn.

– Tôi được tuyên dương và được khen ngợi vì việc làm có ích trên.

3. Kết bài

– Việc làm nhỏ nhoi nhưng được bố mẹ khen ngợi và rất vui.

– Việc tốt này đây tôi đức tính trung thực và sẵn sàng giúp đỡ người khác.

Bài văn mẫu tham khảo

Tôi luôn được bố mẹ quan tâm dạy dỗ và dạy cho những điều hay lẽ phải, bố mẹ luôn chỉ bảo phải luôn biết giúp đỡ người khác mà học đức tính trung thực. Qua câu chuyện này tôi càng thấm thía hơn lời dạy của bố.

Hôm nay trường được nghỉ học sớm, tôi cùng đám bạn tụ tập. Tôi đi bộ từ nhà tôi đến nhà bạn trên đường đi, chợt tôi thấy cái gì đen đen ở trên đường. Tôi chạy lại xem, thì ra đó là một chiếc ví trong đó toàn tiền 500 nghìn và 200 nghìn. Tôi giật mình vì lần đầu nhìn thấy số tiền lớn đến thế. Ý nghĩ ban đầu là sẽ giữ nhưng ngay sau đó nghĩ đến lời của bộ thì tôi lại lưỡng lự.

Nhặt được tiền nhưng tôi không hề vui chút nào thay vào đó là sự lo lắng, bồn chồn, bất an. Bỗng dưng, đầu tôi lại nảy ra một ý nghĩ: “Mà không biết cái ví đó là của ai? họ làm gì mà có nhiều tiền vậy? Không biết họ dùng số tiền này để làm gì nữa? Họ có đang đi tìm chiếc ví này không?” nhiều câu hỏi xuất hiện.

Đi chơi về nhà bố mẹ tôi đang làm việc của họ,mẹ tôi thì ngồi ở cái may may,bố tôi thì đang xem ti vi. Tôi kể ra cho bố mẹ tôi về chuyện tôi nhặt được chiếc ví.Bố mỉm cười lại xoa đầu tôi.Bố nói với tôi rằng: “Con ngoan lắm,bố rất tự hào về con”.Còn mẹ tôi thì nhìn tôi và bảo: “Con lớn quá rồi đấy con à!”.Tôi vui lắm, trong lòng tôi đã nhẹ nhõm được phần nào.

Bố và tôi cầm chiếc ví đi nộp cho bác trưởng thôn, bác trưởng thôn đã gọi loa cho cả làng tôi biết. Sau khi báo tin được 20 phút thì bác Nam, cùng xóm với tôi lao chiếc xe máy vào nhà bác trưởng thôn. Bác Nam trình bầy sự việc với bác trưởng thôn và bố tôi và xin lại chiếc ví. Bác quay sang cảm ơn tôi, tôi ngượng nghịu lí nhí: “Dạ, cháu cũng có làm được việc gì to tác lắm đâu bác”. Bác Nam, bác trưởng thôn và bố tôi cùng phá lên cười. Rồi bác Nam rút từ trong ví ra 100 nghìn đưa cho tôi, tôi không lấy, tôi từ chối mãi nhưng không được, tôi đưa mắt nhìn bố tôi, bố tôi gật đầu nói: “Thế thì con cứ cầm lấy đi, không bác lại buồn”. Tôi nhẹ nhàng cầm lấy đồng tiền của bác. Tuy nó ít hơn so với số tiền mà tôi nhặt được nhưng với tôi sao nó to lớn đến thế, nó làm tôi vui sướng quá đi.

Việc làm của tôi hôm nay tuy nhỏ nhoi nhưng lại rất ý nghĩa và quan trọng là bố mẹ tôi rất vui vì hành động này. Tôi vẫn luôn cố gắng vâng lời bố với những bài học bổ ích đã được học.