Kể về một kỉ niệm tuổi thơ đáng nhớ của em

Kể về một kỉ niệm tuổi thơ đáng nhớ của em

Bài làm

Loading...

Trong đời ai cũng đã trải qua một thời thơ ấu, dù đó là quãng thời gian vui hay buồn nhưng đều giữ lại trong ta những kỉ niệm. Tôi cũng vậy. dù đã lâu rồi nhưng tôi vẫn nhớ kỉ niệm cùng mấy đứa bạn thân đi chơi ở bờ sông.

Nhóm chúng tôi gồm bốn người là tôi, Linh, Hằng và Yến. Ngày hôm đó chúng tôi được nghỉ học thêm nên Linh đã rủ cả bọn ra bờ sông chơi vì nó mới phát hiện ra một bãi nổi gần bờ. Là trẻ con ai chả thích nghịch nước, thế là chúng tôi quyết định đi chơi. Để đến được bãi nổi chúng tôi chỉ cần lội qua một dòng nước nông ngăn bờ với bãi cát. Dòng nước màt lạnh, trong veo chảy lơ thơ như ve vuốt bàn chân. Chúng tôi còn vốc nước lên té nhau, tiếng cười của bốn chúng tôi vang cả một khoảng trời. Đùa chán với dòng nước cả bọn liền bắt tay vào xây lâu đài cátvà thi xem ai xây đẹp hơn. Tôi và Linh cùng nhau xây một lâu đài dành cho công chúa, lâu đài có nhiều ngọn tháp, ngọn tháp chính được xây to, cao nhất. Bên cạnh lâu đài công chúa còn có hồ nước, đường đi từ biển vào lâu đài được trang hoàng lộng lẫy với những cột đèn và rặng cây hai bên. Còn Hằng và Yến xây lâu đài dành cho Hoàng tử. Khi xây xong chúng tôi mở một đường giữa hai lâu đài để cho công chúa và hoàng tử được sang nhà nhau chơi bọn tôi còn cho công chúa và hoàng tử kết hôn nữa cơ đấy ( hì.. thật là trẻ con phải không) . Chơi với cát đứa nào cũng vui nhưng khi nhỏ Yến phát minh ra trò “thám tử” thì đứa nào đứa nấy cũng hồi hộp tham gia. Khi chơi chúng tôi phải lội nước để đi lấy đất sét, khi về thì sẽ được đi trên bờ. Khi lấy được nhiều đất sét rồi cả bọn chúng tôi quyết định sẽ trang hoàng lại lâu đài cho Hoàng tử và Công chúa. Chúng tôi lấy đất sét để làm lại bờ tường, làm đường đi cho nhẵn hơn. Xong xuôi đứa nào cũng mệt, thấy trời đã xế chiều tôi rủ cả bọn đi về. Trên đường về tôi bảo sợ mẹ mắng làm đứa nào, đứa nấy cũng lo theo, chẳng đứa nào cừơi được nữa. Về nhà tưởng sẽ bị mẹ mắng và cho ăn đòn nhưng mẹ chỉ nhẹ nhàng bảo tôi từ bây giờ nếu được nghỉ học thì phải về nhà và không ra sông chơi nữa vì ở đó rất nguy hiểm. Tôi cảm thấy hối hận và hứa với mẹ rằng từ sau sẽ không nói dối mẹ và ra chơi ngoài sông nữa.

Xem thêm:  Bài văn tự luận Tò mò là một tính xấu

Đó là một kỉ niệm tuổi thơ mà tôi nhớ nhất. Từ kỉ niệm đó mà tôi đã học được tính trung thực, thật thà, nhưng cũng thú vị phải không các bạn.

loading...
DMCA.com Protection Status