Từ đoạn trích cảnh 7 của vở kịch Hồn Trương Ba, da hàng thịt (Lưu Quang Vũ), hãy nêu suy nghĩ của anh (chị) về hạnh phúc của con người khi được sống thực với mình và với mọi người.

Từ đoạn trích cảnh 7 của vở kịch Hồn Trương Ba, da hàng thịt (Lưu Quang Vũ), hãy nêu suy nghĩ của anh (chị) về hạnh phúc của con người khi được sống thực với mình và với mọi người.
Đánh giá bài viết

 Từ đoạn trích cảnh 7 của vở kịch Hồn Trương Ba, da hàng thịt (Lưu Quang Vũ), hãy nêu suy nghĩ của anh (chị) về hạnh phúc của con người khi được sống thực với mình và với mọi người.

THÂN BÀI

Thân bài có thể gồm ba đoạn chính.

A. ĐOẠN TRÍCH

1. Tóm lược

Loading...

Dựa vào truyện dân gian cùng tên, Lưu Quang Vũ xây dựng vở kịch hiện đại Hồn

Trương Ba, da hàng thịtvà phần sáng tạo của tác giả là ở cảnh 7, kết thúc kịch. Khi hồn Trương Ba được sống “hợp pháp” trong xác anh hàng thịt, mọi sự càng trở nên rắc rối, éo le. Ba tháng “ngụ cư” trong xác lạ, hồn Trương Ba có nguy cơ bị thân xác lấn át, phải trải qua những cuộc đấu tranh gay gắt với chính thể xác mà nó trú ngụ – thể xác đầy ham muôn bản năng của anh hàng thịt. Hồn Trương Ba ngày càng trở nên xa lạ, đáng sợ dưới mắt những người thân. Một trong những đỉnh điểm của cuộc đối đầu giữa Hồn và Xác là khi hồn Trương Ba sắp ngã vào tay chị vợ anh hàng thịt, nhân vật chút nữa bị thất bại trước sự dẫn dắt của thể xác. Kết cục, để bảo toàn sự thanh sạch của mình, hồn Trương Ba đã chấp nhận cái chết vĩnh viễn, khước từ cuộc sống không phải là mình, dù sự sống muôn phần đáng quý.

2. Ý nghĩa

–   Phê phán tình trạng con người phải sống giả, không dám sống và cũng không được sống thật với bản thân mình.

Loading...

–   Sự sống nhờ, sống giả, sống không phải là mình là bi kịch đau đớn nhất của con người.

–   Sống thực với mình và với những người xung quanh quả thật là một niềm hạnh phúc lớn lao, là muôn phần đáng quý.

B. SUY NGHĨ VỀ HẠNH PHÚC CỦA CON NGƯỜI KHI ĐƯỢC SỐNG THỰC VỚI MÌNH VÀ VỚI MỌI NGƯỜI

1. Sống thực là sống không vay mượn, không dựa dẫm, không sông gửi. Sống thực là phải sống như chính mình, sông hòa hợp giữa hồn và xác – một tâm hồn trong sạch trong một thân thể khỏe mạnh.

–   “Không thể bên trong một đằng, bên ngoài một nẻo được. Tôi muốn là tôi toàn vẹn”, lời đối thoại này của Hồn Trương Ba với tiên Đế Thích minh chứng cho sự thống nhất, hài hòa trong một con người: đây mới là ý nghĩa của sống thực.

–   Sống thực là sự sống hướng đến sự hoàn thiện về nhân cách.

2. Sống thực biểu hiện trên những phương diện nào, sống như thế nào, sống với mục đích gì… là những vấn đề được đặt ra cho thanh niên chúng ta hôm nay.

3. Sống thực với mình và với mọi người là hạnh phúc

–   Hạnh phúc của người sống thực và đau khổ của kẻ không còn được là mình đã thể hiện trong đoạn trích và trong nhiều tình cảnh sống của con người.

–   Sống thực sự cho ra con người quả không hề dễ dàng, đơn giản. Khi sống nhờ, sống gửi, không được là mình thì cuộc sống ấy thật vô nghĩa.

–   Hơn nữa, nếu con người sống cuộc sống đáng hổ thẹn vì phải…. với sự dung tục thì tất yếu cái dung tục sẽ ngự trị, sẽ thắng thế, dần dần tàn phá những gì trong sạch, cao quý, đẹp đẽ của chính mình.

C. BÀI HỌC

1. Phê phán lối sống giả tạo, thiếu trung thực, lối sống có nguy cơ đẩy con người tới chỗ tha hóa vì danh, vì lợi.

2. Nhận thức sâu sắc rằng cần phải sống và dám sông trung thực và luôn luôn có ý thức hoàn thiện nhân cách của ta.